Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

Bốn mùa giấu anh (tự sáng tác)

Mùa đông giấu anh lâu thế
Để em mải mốt kiếm tìm
Gom nhặt từng trang kỷ niệm
Nỗi nhớ ùa vào trong tim

Mùa xuân giấu anh nữa nhé
Bởi mưa phùn cứ triền miên
Nỗi nhớ dường như đã nhẹ
Tình yêu...có nên...làm phiền??

Hạ về nắng vàng khắp nẻo
Chắc chẳng thể giấu được đâu
Nhưng anh một lần lại hẹn
Mình sẽ...gặp nhau...ngày ngâu

Thu qua thì em đã hiểu
Bốn mùa đâu có giấu anh
Chỉ anh giấu mình kỹ thế
Bởi anh muốn...duyên không thành...

Sáng tác đến đây thì thấy "đau sờ cau" cho nhân vật "em" quá...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét