Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo
Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tộc chiều
Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền
Bàng hoàng lạc gió mây miền, trùng trùng ngoài khơi nước lên, sóng mềm
Ngựa buông vó, người đi chùng chân đã bao lần
Nửa đêm đó, lời ca dạ lan như ngại ngùng
Vùng u tối, loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng
Một đời bỏ ngỏ đêm hồng, ngoài trời còn dâng nước lên...mắt em
Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô, từ mưa gió, từ vào trong đá xưa
Đến bây giờ mắt đã mù
Tóc xanh đen vầng trán thơ
Dòng sông đó, loài dong hiền ngủ sâu
Mới hôm nào bão trên đầu...lời ca đau trên cao
Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ
Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vừa
Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
Để người về hát đêm hồng
Địa đàng còn in dấu chân, bước quên...
Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014
Bốn mùa giấu anh (tự sáng tác)
Mùa đông giấu anh lâu thế
Để em mải mốt kiếm tìm
Gom nhặt từng trang kỷ niệm
Nỗi nhớ ùa vào trong tim
Mùa xuân giấu anh nữa nhé
Bởi mưa phùn cứ triền miên
Nỗi nhớ dường như đã nhẹ
Tình yêu...có nên...làm phiền??
Hạ về nắng vàng khắp nẻo
Chắc chẳng thể giấu được đâu
Nhưng anh một lần lại hẹn
Mình sẽ...gặp nhau...ngày ngâu
Thu qua thì em đã hiểu
Bốn mùa đâu có giấu anh
Chỉ anh giấu mình kỹ thế
Bởi anh muốn...duyên không thành...
Sáng tác đến đây thì thấy "đau sờ cau" cho nhân vật "em" quá...
Để em mải mốt kiếm tìm
Gom nhặt từng trang kỷ niệm
Nỗi nhớ ùa vào trong tim
Mùa xuân giấu anh nữa nhé
Bởi mưa phùn cứ triền miên
Nỗi nhớ dường như đã nhẹ
Tình yêu...có nên...làm phiền??
Hạ về nắng vàng khắp nẻo
Chắc chẳng thể giấu được đâu
Nhưng anh một lần lại hẹn
Mình sẽ...gặp nhau...ngày ngâu
Thu qua thì em đã hiểu
Bốn mùa đâu có giấu anh
Chỉ anh giấu mình kỹ thế
Bởi anh muốn...duyên không thành...
Sáng tác đến đây thì thấy "đau sờ cau" cho nhân vật "em" quá...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)