Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012
Ngày có rất nhiều...gió thổi
Đã nhiều lần định viết, viết rất nhiều về những người đàn bà...
Hy vọng sẽ viết được, nếu nói về thân phận những người đàn bà chắc phải ra lò được một vài cuốn sách...
Mò lên mạng thấy các bạn viết nhiều quá, chắc mình cũng phải viết những gì đã nung nấu trong đầu mấy năm nay....định viết ra nhưng vấn đề là thời gian mà thôi
Rồi những Cô Nụ, Bác Liên, Mợ Nguyệt, Dì Bút, bà Liên, cái Phượng....sẽ được mình viết...họ là điển hình của những phụ nữ quanh mình...Chắc vài năm nữa mới xong hahaha
Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012
Về thăm quê
"Cánh cò cõng nắng...cõng mưa...
Mẹ tôi cõng cả...bốn mùa...gió sương"
Mấy năm rồi mới trở lại quê hương
Mọi thứ khác và tôi nay cũng khác
Những con người quê tôi chất phác
Đi xa rồi vẫn ấm áp nơi tim...
Trở về đây...tôi mải miết kiếm tìm...
Bến nước, nương dâu, bờ đê ngày ấy...
Bóng ai gầy nhọc nhằn trên ruộng cấy...
Bạn thiếu thời...giờ mỗi đứa một phương...
Mẹ tôi cõng cả...bốn mùa...gió sương"
Mấy năm rồi mới trở lại quê hương
Mọi thứ khác và tôi nay cũng khác
Những con người quê tôi chất phác
Đi xa rồi vẫn ấm áp nơi tim...
Trở về đây...tôi mải miết kiếm tìm...
Bến nước, nương dâu, bờ đê ngày ấy...
Bóng ai gầy nhọc nhằn trên ruộng cấy...
Bạn thiếu thời...giờ mỗi đứa một phương...
Thơ con cóc....made by Huyen
THƠ CON CÓC....MADE BY HUYEN
Ngày ngày lam lũ
Vần vũ gió sương
Được mấy đồng lương
Tiêu vèo nhanh lắm
Ra đường sợ thế
Người người bon chen
Ai cũng thích khen
...
Ngày ngày lam lũ
Vần vũ gió sương
Được mấy đồng lương
Tiêu vèo nhanh lắm
Ra đường sợ thế
Người người bon chen
Ai cũng thích khen
...
Dù lời sáo rỗng
Kia là bể rộng
Đây là trời cao
Ở giữa thì sao
Người dân khổ thế
Tám mươi dâu bể
Là hết cuộc đời
Mà chẳng thảnh thơi
Lúc nào cũng nghĩ....
Bé thì lo học
Lớn lo gia đình
Già thì tâm linh
Còn lo con cháu
Bao giờ dòng máu
Thôi chảy trong người
Mắt nhắm tay xuôi
Thì người hết khổ
Sân si một rổ
Ban phát cho đời
Vì thế mọi nơi
Thật là tàn khốc...
Thơ còn dài lắm
Mà chửa nghĩ ra
Thôi cứ tà tà
Về nhà nghĩ tiếp...
há há há....ặc ặc ặc
Kia là bể rộng
Đây là trời cao
Ở giữa thì sao
Người dân khổ thế
Tám mươi dâu bể
Là hết cuộc đời
Mà chẳng thảnh thơi
Lúc nào cũng nghĩ....
Bé thì lo học
Lớn lo gia đình
Già thì tâm linh
Còn lo con cháu
Bao giờ dòng máu
Thôi chảy trong người
Mắt nhắm tay xuôi
Thì người hết khổ
Sân si một rổ
Ban phát cho đời
Vì thế mọi nơi
Thật là tàn khốc...
Thơ còn dài lắm
Mà chửa nghĩ ra
Thôi cứ tà tà
Về nhà nghĩ tiếp...
há há há....ặc ặc ặc
Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012
Tặng con trai
Sáng nay con mặc áo sơ mi trắng đi học, vì con được vào đội học kiến tập, hăng hái phát biểu ý kiến của lớp.
Con mặc áo trắng tinh khôi
Rộn ràng đến lớp...thật vui ...mẹ à
Các con như những bông hoa
Tiếng cười trong vắt...thật là đáng yêu
Mong con học giỏi, ăn nhiều...
Vút cao như những cánh diều....ngày trong...
P/s: Ngẫu hứng của mẹ trên đường đi làm. Tặng giai lớn Tin nhé. hihi
Con mặc áo trắng tinh khôi
Rộn ràng đến lớp...thật vui ...mẹ à
Các con như những bông hoa
Tiếng cười trong vắt...thật là đáng yêu
Mong con học giỏi, ăn nhiều...
Vút cao như những cánh diều....ngày trong...
P/s: Ngẫu hứng của mẹ trên đường đi làm. Tặng giai lớn Tin nhé. hihi
Hạnh phúc của tôi!
Người ta giờ mới lấy chồng
Tôi đây thì đã...bế bồng...hai con
Thằng năm tuổi chạy lon ton
Thằng nữa một tuổi vẫn còn trên tay
Mùa này đã cuối heo may
Chúc cho đôi lứa...đẹp, hay duyên hồng
Tôi đang thơ phú gieo vần
Bỗng dưng em Tít...ướt quần...thôi xong
há há há ....ặc ặc ặc...
P/s: bài thơ được sáng tác vào chiều thứ 7 khi vừa đi đám cưới về. Đọc mà cả nhà cười ngất ngư, em Tít mặt đần ra chả hiểu gì...
Tôi đây thì đã...bế bồng...hai con
Thằng năm tuổi chạy lon ton
Thằng nữa một tuổi vẫn còn trên tay
Mùa này đã cuối heo may
Chúc cho đôi lứa...đẹp, hay duyên hồng
Tôi đang thơ phú gieo vần
Bỗng dưng em Tít...ướt quần...thôi xong
há há há ....ặc ặc ặc...
P/s: bài thơ được sáng tác vào chiều thứ 7 khi vừa đi đám cưới về. Đọc mà cả nhà cười ngất ngư, em Tít mặt đần ra chả hiểu gì...
Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012
Kỷ niệm gần mười năm theo nghiệp Tín dụng
Mười năm theo nghiệp Tê (T) Dê (D)
Ngẫm lại sao thấy...chẳng phê chút nào
Tiền tệ tấp nập ra vào
Tâm hồn .... chai sạn...lúc nào chẳng hay
Sự đời lắm lúc tiếc thay
Khi không lại tự...mua dây buộc mình...
Ngẫm lại sao thấy...chẳng phê chút nào
Tiền tệ tấp nập ra vào
Tâm hồn .... chai sạn...lúc nào chẳng hay
Sự đời lắm lúc tiếc thay
Khi không lại tự...mua dây buộc mình...
Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012
Văn hóa xin lỗi
Đã có nhiều bài viết về cái văn hóa này ở VN và bản thân tôi cũng thấy cực kỳ nực cười khi có người câng câng phát biểu: Tôi chưa từng xin lỗi ai bao giờ, tôi không bao giờ xin lỗi hoặc là: Thằng ấy/ con nọ bướng lắm, nó không bao giờ chịu xin lỗi ai với vẻ mặt rất chi là đắc thắng.
Nhưng học tiếng nước ngoài, đầu tiên thấy sao mà họ hay xin lỗi thế, có lỗi cũng "xin" mà không có l...
Đã có nhiều bài viết về cái văn hóa này ở VN và bản thân tôi cũng thấy cực kỳ nực cười khi có người câng câng phát biểu: Tôi chưa từng xin lỗi ai bao giờ, tôi không bao giờ xin lỗi hoặc là: Thằng ấy/ con nọ bướng lắm, nó không bao giờ chịu xin lỗi ai với vẻ mặt rất chi là đắc thắng.
Nhưng học tiếng nước ngoài, đầu tiên thấy sao mà họ hay xin lỗi thế, có lỗi cũng "xin" mà không có l...
ỗi cũng thấy "iam sorry"...ô hay là họ thích
làm thế, hay là họ tự ti, tự nhún nhường và sợ...kẻ kia đên mức thế???
Vấn đề đó ai muốn đánh giá thế nào thì đánh giá, nhưng với những cái đầu ấu trĩ thì có khi hiểu như thế thật, riêng tôi tự thấy mình chưa dám dạy khôn ai (trừ con mình) thì cảm thấy: người biết xin lỗi ý - họ thật hiểu biết...(lạ chưa??? hihi)
Ừ họ xin nhiều cái "lỗi" như thế để họ thấy họ cần phải học, cần phải hiểu và hơn hết họ đừng nên làm tổn thương người khác...họ xin nhiều như thế thì đất nước họ mới sạch đẹp,văn minh, họ đi du lịch vòng quanh thế giới, mức sống của họ là 20,000 - 50,000 USD/năm...
Mới đây thôi ở VN, tôi cũng thấy nhiều người ngộ ra rồi, và tháng vừa rồi là tháng của chủ đề "Xin lỗi". Ba bác to nhất của VN đã xin lỗi rồi đấy, họ xin lỗi nhân dân ko chỉ một lần mà nhiều lần rồi đấy.
Vậy thì, những con người nhỏ bé như chúng ta nghĩ gì? Tất nhiên tôi không nói đến những cái đầu "đất".
Riêng tôi, tôi không tiết kiệm cái câu xin lỗi và thực tế ở nhà tôi, tôi cũng dạy con tôi phải biết nói lời xin lỗi khi mắc lỗi.
Khi tôi ra đường chẳng may va xe, tôi không cần biết ai đúng ai sai, tôi đã vội vàng xin lỗi rồi...
Khi tôi xếp hàng, ai đó chen lên đứng trước tôi, tôi đã vội vàng "xin lỗi" chị phải xuống sau tôi...
Khi tôi gọi điện thoại tôi thường "xin lỗi, chị có bận không, em có tí việc..."
Khi sếp tôi hơi chưa vừa lòng về tôi, thay vì giải thích trình bày ngay tắp tự tôi nói: Tôi xin lỗi, tôi sẽ rút kinh nghiệm...
Hình như là tôi hơi...nhiều lỗi...
Nhưng tôi mong là tôi sẽ "nhiều lỗi" như thế hơn, tôi mong là các con tôi và đại gia đình tôi mọi người sẽ phải xin lỗi như thế để xã hội này tốt đẹp hơn...
Còn có những kẻ...chưa bao giờ biết nói lời xin lỗi...theo tôi đơn giản vì chúng là loại không có chất sám, đầu toàn đất thôi...
Chúc mọi người vui ...
Vấn đề đó ai muốn đánh giá thế nào thì đánh giá, nhưng với những cái đầu ấu trĩ thì có khi hiểu như thế thật, riêng tôi tự thấy mình chưa dám dạy khôn ai (trừ con mình) thì cảm thấy: người biết xin lỗi ý - họ thật hiểu biết...(lạ chưa??? hihi)
Ừ họ xin nhiều cái "lỗi" như thế để họ thấy họ cần phải học, cần phải hiểu và hơn hết họ đừng nên làm tổn thương người khác...họ xin nhiều như thế thì đất nước họ mới sạch đẹp,văn minh, họ đi du lịch vòng quanh thế giới, mức sống của họ là 20,000 - 50,000 USD/năm...
Mới đây thôi ở VN, tôi cũng thấy nhiều người ngộ ra rồi, và tháng vừa rồi là tháng của chủ đề "Xin lỗi". Ba bác to nhất của VN đã xin lỗi rồi đấy, họ xin lỗi nhân dân ko chỉ một lần mà nhiều lần rồi đấy.
Vậy thì, những con người nhỏ bé như chúng ta nghĩ gì? Tất nhiên tôi không nói đến những cái đầu "đất".
Riêng tôi, tôi không tiết kiệm cái câu xin lỗi và thực tế ở nhà tôi, tôi cũng dạy con tôi phải biết nói lời xin lỗi khi mắc lỗi.
Khi tôi ra đường chẳng may va xe, tôi không cần biết ai đúng ai sai, tôi đã vội vàng xin lỗi rồi...
Khi tôi xếp hàng, ai đó chen lên đứng trước tôi, tôi đã vội vàng "xin lỗi" chị phải xuống sau tôi...
Khi tôi gọi điện thoại tôi thường "xin lỗi, chị có bận không, em có tí việc..."
Khi sếp tôi hơi chưa vừa lòng về tôi, thay vì giải thích trình bày ngay tắp tự tôi nói: Tôi xin lỗi, tôi sẽ rút kinh nghiệm...
Hình như là tôi hơi...nhiều lỗi...
Nhưng tôi mong là tôi sẽ "nhiều lỗi" như thế hơn, tôi mong là các con tôi và đại gia đình tôi mọi người sẽ phải xin lỗi như thế để xã hội này tốt đẹp hơn...
Còn có những kẻ...chưa bao giờ biết nói lời xin lỗi...theo tôi đơn giản vì chúng là loại không có chất sám, đầu toàn đất thôi...
Chúc mọi người vui ...
P/s: Mình phục mình thế, đang tập tành viết...cũng thấy hay hay...hí hí
Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012
Khởi đầu blog
Hà Nội ngày 18 tháng 10 năm 2012
Hôm nay mình đang đọc cuốn "Sách ba lô lên và đi" của Huyền Chip. Hay quá, đọc từng trang sách mới thấy với tuổi trẻ của mình Huyền Chip đã biến nó thành những hành trình đầy dũng cảm và thú vị...Ước gì...lại ước gì...ai cho tôi tuổi trẻ đây....hihi
Từ giờ mình có những vui buồn gì sẽ chia sẻ trên blog này với mong muốn nâng cao khả năng viết của mình, chứ học về kinh tế, suốt ngày tiền tiền...đi làm toàn thấy tờ trình...hợp đồng...vốn liếng văn chương chai sạn hết cả.
Chúc mừng mình có một blog mới và đón chào những người bạn ở thế giới blog.
Hôm nay mình đang đọc cuốn "Sách ba lô lên và đi" của Huyền Chip. Hay quá, đọc từng trang sách mới thấy với tuổi trẻ của mình Huyền Chip đã biến nó thành những hành trình đầy dũng cảm và thú vị...Ước gì...lại ước gì...ai cho tôi tuổi trẻ đây....hihi
Từ giờ mình có những vui buồn gì sẽ chia sẻ trên blog này với mong muốn nâng cao khả năng viết của mình, chứ học về kinh tế, suốt ngày tiền tiền...đi làm toàn thấy tờ trình...hợp đồng...vốn liếng văn chương chai sạn hết cả.
Chúc mừng mình có một blog mới và đón chào những người bạn ở thế giới blog.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)