Ngày ngày lam lũ
Vần vũ gió sương
Được mấy đồng lương
Tiêu vèo nhanh lắm
Ra đường sợ thế
Người người bon chen
Ai cũng thích khen
...
Dù lời sáo rỗng
Kia là bể rộng
Đây là trời cao
Ở giữa thì sao
Người dân khổ thế
Tám mươi dâu bể
Là hết cuộc đời
Mà chẳng thảnh thơi
Lúc nào cũng nghĩ....
Bé thì lo học
Lớn lo gia đình
Già thì tâm linh
Còn lo con cháu
Bao giờ dòng máu
Thôi chảy trong người
Mắt nhắm tay xuôi
Thì người hết khổ
Sân si một rổ
Ban phát cho đời
Vì thế mọi nơi
Thật là tàn khốc...
Thơ còn dài lắm
Mà chửa nghĩ ra
Thôi cứ tà tà
Về nhà nghĩ tiếp...
há há há....ặc ặc ặc
Kia là bể rộng
Đây là trời cao
Ở giữa thì sao
Người dân khổ thế
Tám mươi dâu bể
Là hết cuộc đời
Mà chẳng thảnh thơi
Lúc nào cũng nghĩ....
Bé thì lo học
Lớn lo gia đình
Già thì tâm linh
Còn lo con cháu
Bao giờ dòng máu
Thôi chảy trong người
Mắt nhắm tay xuôi
Thì người hết khổ
Sân si một rổ
Ban phát cho đời
Vì thế mọi nơi
Thật là tàn khốc...
Thơ còn dài lắm
Mà chửa nghĩ ra
Thôi cứ tà tà
Về nhà nghĩ tiếp...
há há há....ặc ặc ặc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét